LÂM THIÊN BĂNG CÔ GÁI CỦA SỰ BĂNG GIÁ

*
Chương 54: Hồi Kết Của Vở Kịch Đau Tmùi hương .. - truyện Lâm Thiên Băng - Cô Gái Của Sự Băng Giá">Tải chương
Lưu
*

Thời gian hối hả trôi qua, đồng hồ điểm sáu tiếng tối. Gần như cùng một thời điểm, điện thoại cảm ứng thông minh nó cũng nhận ra một tin nhắn, bên trong là địa điểm như thế nào kia. Nó con quay phắt sang chú ý Jack, kiên định nói:

- Sau một giờ đồng hồ đồng hồ kể từ thời điểm em ra khỏi đây, anh hãy đến.

Bạn đang xem: Lâm thiên băng cô gái của sự băng giá

- Đi ngay lập tức hiện thời không được sao?

- Anh cũng biết cơ mà, cho “chuộc” người dân có lúc nào nhiều hơn nữa một bạn đâu. Em đi trước.

Nói rồi, nó rứa phiên bản ủy quyền vẫn còn đấy ấm do vừa in ngừng bước thoát khỏi chống. Không nói không rằng đi qua phòng tiếp khách tiến trực tiếp về phía mẫu Ferrari. Khởi động xe cộ, nó giẫm ga phóng nkhô cứng, chỉ giữ lại một tờ khói xe ô nhiễm và độc hại cho tất cả những người đi con đường. Mà ở trong nhà, Hàn Phong quan sát theo bóng xe từ trần dần dần, khó khăn phát âm hỏi Minch Lâm:

- Mẹ đi đâu nhưng cấp vậy cậu?

- Cậu chịu đựng. Mẹ con cháu những điều đó lắm. Chị ấy hotline nhị anh lên phòng làm cái gi vậy?

Minh Lâm nhún mình nhún nhường vai trả lời đứa con cháu rất quậy của mình, xoay đầu tức thì thấy Jack với Bảo Khánh tự bên trên lầu trở lại, tiện lợi “search hiểu” một ít. Hai người chú ý nhau rồi quan sát Minc Lâm cười cười cợt ko nói. Nheo mắt để ý vẻ bí ẩn của nhì tín đồ, Minc Lâm bĩu môi nói:

- Lại hợp tác nhau làm cho cthị trấn mờ ám chứ gì? Ai rủi ro xấu bị ba bạn hướng tới vậy?

- Chỉ là 1 tên rác rưởi thôi. Không xứng đáng nhọc lòng.

Ngoài khía cạnh là vậy, mà lại trong tim cả Jaông chồng và Bảo Khánh phần đông biết chuyện này đề nghị đặc trưng bận lòng. Lái mẩu truyện quý phái phía không giống, nhân đồ dùng đó là Jane.

- Bà chằn lửa kia đâu?

- Bà chằn lửa nhưng crúc nói là ai vậy?

Hàn Phong msống to lớn đôi mắt ngây thơ quan sát Jachồng hỏi. Anh cũng thân thương đáp án mà ngạc nhiên tới việc phiên bản thân sẽ chạm chán băn khoăn.

- Là bà bầu nuôi của con cháu đó.

- Tại sao crúc lại gọi mẹ nuôi là bà chằn lửa?

- Cô ta rất hung ác, lại còn ngang hơn cua nữa. Mỗi lần tranh cãi xung đột nlỗi thét ra lửa ý.

- Chuyện này mà bà bầu nuôi nghe được sẽ rất vô cùng nguy nan nha.

Thằng nhỏ bé híp đôi mắt quỷ quyệt quan sát Jachồng. Anh đơ bản thân kinh ngạc, than thì thầm trong tâm địa vì chưng gặp gỡ buộc phải một đái yêu quái. Jaông xã đi về phía Hàn Phong, mồm bước đầu nói đa số lời dỗ dành đầy sức lôi cuốn. Nào là dẫn đi chơi, đi ăn uống, sở hữu thật nhiều đồ gia dụng chơi,... chỉ việc Hàn Phong không nói mang đến "ai kia". Quy mô thét ra lửa của Jane anh đã thử nghiệm, chỉ số nhây của cô ý anh cũng có thể có "thời cơ tận hưởng". Hai sản phẩm đó mà phối kết hợp thì... haizz... nói thông thường là siêu bi thảm.

- Tóm lại, cháu muốn gì đây?

Sau một hồi nnạp năng lượng nỉ, dỗ ngon dỗ ngọt, đe dọa các hình dáng, Hàn Phong vẫn ko đụng lòng nhưng vô trung tâm từ chối. Thằng nhỏ bé mỉm cười gian quan sát Jack khiến anh rùng mình.

- Có thật cháu ước ao gì cũng được không?

- Trong phạm vi crúc hoàn toàn có thể có tác dụng.

Trong cơ hội đầy “căng thẳng”, Jachồng cũng luôn ghi nhớ thằng rực rỡ trước mặt là con ai, dĩ nhiên vẫn buộc phải ngừa. Hàn Phong rung lắc vơi loại đầu nhỏ dại, khuôn mặt bỗng nhiên thay đổi sắc thái nkhô nóng nhỏng cắt, tỏ vẻ tiếc nuối nuối:

- Xem ra chú không tình thật rồi. Cháu đành lấy chuyện này nói với bà bầu nuôi thôi.

- Ấy… cháu muốn gì cũng rất được.

Không nào ngờ fan bầy ông mong mỏi thờ ơ tất cả lãnh đạm, mong muốn hung tàn gồm hung ác này lại bị một đứa con nít năm tuổi ráng thóp, thật khó khăn có thể tin.

-Câu này là chụ nói đấy. Thứ cháu mong đang thanh nhàn nói với chú.

Jaông chồng thngơi nghỉ nhiều năm, ko mắng mình không tồn tại tiền đồ gia dụng, chẳng ngán ai lại đi ngán một cô bé. Trong lúc đó, Hàn Phong tíu ta tíu tít cùng Minc Lâm. Cứ vậy mà lại gần như fan không ai đề cập đến chuyện nó đã đi được đâu.

*******************************

Sau mười lăm phút, nó cũng có mặt ở khu vực mà lại John đã gửi. Xuống xe cộ, nó quan sát xung quanh reviews một ít. Tuy vị trí này yêu cầu phía bên trong rừng dẫu vậy cây xanh cũng sum sê không hề kém, chỉ bao gồm một tuyến đường mòn dẫn đến phía trên, một vị trí ẩn náu lí tưởng cơ mà nhằm xuống đường mập tương đối trở ngại. Ngừng so sánh môi trường xung quanh, nó đi với bên trong tòa nhà bên gần đó, vị chỉ gồm độc nhất vô nhị ngôi nhà này nằm tại chỗ này, cũng là khu nhà ở được nhắc tới trong tin nhắn.

Ngôi bên bị đám dây leo quấn quanh, cửa nhà ko mấy chắc chắn, chốt cửa đang gỉ sét. Sàn bên đầy mèo những vết bụi, một bộ bàn gỗ đã mục đặt cạnh hành lang cửa số. Nói là cửa sổ đến oai vệ chđọng thực chất chỉ nên một cái lỗ lớn được khoét rất có thể nhìn ra phía bên ngoài. Ngoại trừ chiếc bàn đó thì chẳng còn vật dụng như thế nào không giống.

Cảm nhận được khá thsinh hoạt của con fan, nó xoay lưng nhìn ra cửa. Đúng là gồm fan, lại còn là người đã hứa hẹn nó cho đây – John Phạm.

- Nkhô nóng rò rỉ. Mười lăm phút đang đi vào đây chứng tỏ bàn đạp ga của chiếc xe cộ ngoại trừ tê cũng rất cần phải kiểm tra rồi.

- Người đâu?

Khuôn mặt chẳng tỏ ra chút gì là gấp rút, nó hững hờ hỏi. John chú ý nó cười cợt bự, cười kết thúc lại liên tiếp luyên ổn thuyên:

- Cần gì gấp rút, bọn họ còn không hề ít thời hạn. Em gái, em nghĩ lại coi tên kia bao gồm gì nhằm em yêu cầu làm vậy? Chúng ta…

- Đừng thừa nhận họ mặt hàng vu vơ. Chuyện của mình không đến lượt anh quản ngại. Anh giao fan, tôi giao cổ phần rồi mặt đường ai nấy đi.

- Hấp tấp quá không giỏi. Nhưng anh phía trên buộc phải ga-lăng chiều theo ý siêu mẫu chứ. Người sống trong căn uống chống đầu tiên, em chuyển phiên bản chuyển nhượng đến anh rồi hoàn toàn có thể đưa fan về.

John nhũn nhặn vai bình tĩnh kinh nghiệm, nó cũng chẳng mong muốn nhùng nhằng liền ném tờ giấy nuốm bên trên tay qua cho hắn. John chú ý lại vật dụng quý giá vào tay, môi nhếch lên mỉm cười đểu đưa. Ngước mắt lên quan sát nó, John chỉ vào căn uống phòng đầu tiên, có tác dụng đụng tác mời rồi quay tín đồ đi. Nó nhhành khất, xoay người vào vào. Cánh cửa ngõ bật msống, đtràn lên đôi mắt nó là 1 trong những thân thể gục đầu xuống, nhì tay bị trói ra sau. Cẩn thận quan ngay cạnh cổ thân thể tê một chút ít. Chỉ vài giây sau, nó đến sát nâng khuôn khía cạnh tín đồ đó lên. lúc gương mặt từ từ hiện thị rõ cũng là dịp hai tay của kẻ đó ra khỏi tua dây thừng, một tia sáng xẹt qua bụng nó, cũng may là nó bật ra ẩn dưới nhanh hao bắt buộc không “bám chưởng”.

- Tại sao mày biết là giả mạo?

- Mày không tồn tại khuim tai.

Thật ra, cả nhị người dân có mẫu mã khá kiểu như nhau, nó gần như bị lừa nhưng khi đến ngay sát, nó chăm chú quan sát vào nhị tai cơ mà ko thấy chiếc khulặng thánh giá bán bé dại màu bạc nhưng hắn thường xuyên đeo, đó cũng là ngulặng nhân nó phân biệt người này không hẳn hắn. Tên kia cười nphân tử nói:

- Tao đầu tư ko giỏi rồi. Nhưng không vấn đề gì, mi ao ước thuộc thương hiệu cơ thoát ra khỏi đó cũng rất khó.

Hắn nói rồi hất mặt ra vùng phía đằng sau lưng nó, nó chớp nhoáng trở về, bên cạnh cửa ngõ là mấy bạn lũ ông lớn tưởng, bạn nào thì cũng rứa dao, gậy. không những vậy, người đến ngày dần các. Nó nhíu mi khinch bỉ. Đối phó với cùng một cô bé “mỏng mảnh manh, dễ dàng vỡ” đâu rất cần được kéo đa số người điều đó, chứng tỏ John quan trọng tôn vinh nó.

- Rốt cuộc người tê sống đâu?

- Phòng đối diện. Phải xem mi tất cả còn sức lết qua đó tốt không?

Dứt lời, hắn lao về phía nó, rước dao trong tay chém nhẹm một nhát đào bới tay nó, nó lách bạn tránh rồi nâng chân đá vào cổ tay hắn. Lực đá bạo dạn đến nỗi con dao rơi xuống khu đất *keng* một giờ đồng hồ. Nhanh tay nhặt lên, nó luân chuyển lại giải quyết và xử lý đám người “khổng lồ” cơ. Tốc độ không hề chậm rãi của chính nó làm cho tất cả đám ko đuổi bắt kịp, công dụng nhận rất nhiều vết tmùi hương vừa nhiều năm vừa sâu. Tuy vậy nhưng mà bầy chúng đã nhận tiền, cần yếu nói bỏ là vứt được. Cho dù đã bị khí hóa học của nó dọa cho 1 phen nhưng vẫn “anh dũng” lao bản thân về phía nó vung gậy.

Không ccháy khách khí, một thương hiệu nhào lên được nó “tặng” một cú đá tạt vào đầu – bất tỉnh nhân sự, tên lắp thêm nhị tuyệt tử hay tôn*, tên vật dụng tía bị dao cứa đứt hễ mạch tay, chân nằm trong đất mà rên rỉ. Tên lắp thêm tứ, lắp thêm năm,… cũng không kém gì những người đi trước là bao. Sau một cơ hội, chỉ thấy không ít kẻ nằm tại khu đất, còn nó thì rảnh trải qua chống đối diện.

(*Tuyệt tử xuất xắc tôn: không có nhỏ nối dõi, mất kĩ năng có tác dụng cha/ mẹ).

*******************

Hắn phương pháp nó một góc cửa, tiếng ồn sống bên ngoài cũng lọt được vào tai hắn. Hắn vừa mừng vừa lo, mừng vày nó mang đến cứu giúp hắn, nhưng lại lại lo cho an nguy của chính nó. Đoán chừng phía bên ngoài không ít tín đồ, 1 mình nó làm thế nào rất có thể xử lý toàn thể. Hắn cũng nghe được đoạn đối thoại của chính nó cùng với John, ví như không hẳn bởi vì miếng băng dính bên trên mồm khiến hắn chỉ biết ú ớ bất lực thì nó cũng chẳng chạm chán bầy tín đồ kia.

*Cạch* một giờ, nó đứng trước cửa quan sát hắn, hắn cũng chăm chú quan tiền sát nó từ trên xuống bên dưới. Trái cùng với hình ảnh cơ mà hắn vừa nghĩ mang đến, nó không hề tàn tã mang đến đứng ko nổi nhưng vẫn còn đó "nguyên ổn vẹn", chỉ vài giọt những giọt mồ hôi ngoại lệ rơi xuống, mái tóc khá rối một ít, Nhiều hơn vẫn không tồn tại thương tích gì.

Bước mang lại ngay gần hắn, nó đưa tay tháo miếng băng dính rồi tháo sợi dây thoát ra khỏi thủ túc hắn. Tất cả ra mắt trong yên lặng, lặng ngắt đến nỗi nghe rõ mồn một giờ thở của nhì tín đồ. Không bị trói buộc, hắn đứng dậy xoa tay, mắt không rời ra khỏi nó, hỏi:

- Tại sao lại làm vậy?

Không vấn đáp.

Nó bỏ qua câu hỏi của hắn mà lại đi ra khỏi đó. Hắn không mấy hưng phấn vày không kiếm được giải đáp bạn muốn, liền chạy mang đến kéo này lại. Mặt đối mặt, đôi mắt đối đôi mắt, nhị người nhìn nhau như vậy được vài ba giây, nó gửi tay đẩy hắn ra, ko xúc cảm nói:

- Đi.

- Này!!!!!!!

Hắn đuổi theo nó, vô tình nhìn đám fan vị trí sàn mà tuôn các giọt mồ hôi. Nghĩ lại đợt trước chỉ bị nó đánh cho bầm tím nhưng cảm kích khôn nguôi, nếu như nó đánh hắn như tiến công mấy kẻ này thì hiện thời hắn vẫn ngồi uống nước hàn huyên với ông bà tổ tiên từ khóa lâu.

Kẻ trước bạn sau lặng vị trong xe, nó giẫm ga theo lỗi cũ mà không có gì phi lý xẩy ra. Đối với người mẫn cảm như nó, quá thông thường đang trnghỉ ngơi phải phi lý.

Đúng nlỗi nó suy nghĩ, điều bất thường đã và đang xẩy ra lúc nó đến đường dòng giẫm ga giảm tốc độ tuy thế không tồn tại tác dụng, xỉm tí là "hôn" luôn luôn cái xe pháo download chạy qua. Hắn bị một phen hú hồn, quay thanh lịch nó nhăn uống mặt:

- Cô có bằng lái xe chưa vậy? Để tôi lái mang lại.

- Ngồi lặng.

Nó ko mặn không nphân tử đáp trả hắn, luôn luôn nhớ lườm một chiếc. Hắn thức thời lặng ngắt, tay bất giác ổn định số ghế. Nó cũng chẳng khá rộng, trong tim đã lấy mười tám đời công ty John ra mắng không dứt. Nó quá lơ là không soát sổ lại xe cộ trước, nếu không đang biết chiếc chiến thắng xe đã trở nên "hãm hại", hèn chi nó cùng hắn lại rất có thể khoan thai ra về, toàn bộ những phía trong chiến lược bỉ ổi của John.

Từ khi biết xe ko chiến thắng, nó vẫn kết thúc giẫm ga nhưng mà vận tốc vẫn không giảm bao nhiêu. Nhìn hắn duy trì ghế, vào đầu nó chỉ tất cả một cân nhắc độc nhất vô nhị.

Xem thêm: cách nạp tiền vào tài khoản

- khi như thế nào tôi nói dancing, anh mau lẹ đẩy cửa khiêu vũ ra phía bên ngoài.

- Tại sao?

Hắn không hiểu biết nhiều chú ý nó hỏi, cái đầu lại bước đầu đối chiếu các trường phù hợp có thể xảy ra: nào là bên trên xe bao gồm boom hứa hẹn giờ đồng hồ, trên tuyến đường bao gồm vô vàn kẻ đến tróc nã liền kề... bla bla... Nó không trả lời nhưng mà gằn giọng:

- Cứ đọng tuân theo đi. 1... 2... 3... NHẢY!!!

Tuy thiếu hiểu biết mà lại hắn vẫn làm theo, Open nhảy đầm ra bên ngoài. Đúng dịp nó chạy tiếp giáp lề cần chỉ việc bớt xây xát xuống mức phải chăng nhất là được.

Sau Lúc hắn tránh xe cộ, nó nhằm luân phiên vô-lăng tìm hiểu vạch chia cách mà đưa vào. Do bao gồm đồ vật cản phải loại xe cộ hoàn thành lại, theo quán tính, nó ngồi bên phía trong ngả về vùng phía đằng trước, đầu va đụng rất mạnh tay vào vô-lăng, ngày tiết tuôn ra, bất tỉnh. Phần đầu của xe bị biến dạng, tín đồ qua con đường cũng tụ tập bao phủ.

Hắn tận mắt chứng kiến toàn cục quy trình nó đâm xe vào vun chia cách, tá hỏa chạy lại, phá cửa kéo nó ra bên phía ngoài. Đỡ nó nằm ở khu đất, hắn lo âu hotline tên nó các lần tuy thế không có bội nghịch ứng.

Xe cấp cứu vãn vẫn xuất hiện tại hiện tại trường, bao gồm cả xe pháo cảnh sát. Nó nằm tại băng ca, khuôn mặt White bệch, y tá cũng đã làm những thao tác cầm và không để mất máu. Xe cung cấp cứu giúp chạy về phía khám đa khoa. Hắn ngồi cạnh, di động nó run rẩy. Thoáng mẫu đã đến vị trí, nó được gửi đến chống cấp cứu, hắn ngồi hóng phía bên ngoài. Lấy điện thoại cảm ứng Call đến Minc Lâm thông báo thực trạng, vô tình hắn thấy được trơn hình rất gần gũi, chân vô thức đuổi theo.

- Mina!!!!

Nghe gồm người Hotline thương hiệu mình, cô bé luân phiên người, đơ bản thân Lúc nhận thấy hắn, khuôn mặt tái đi.

- Người này là...

- Chỉ là bạn thân quen thôi.

Mimãng cầu cắt ngang câu nói của tín đồ tkhô cứng niên lân cận nhưng mà không lưu ý khuôn phương diện về tối sầm lại của hắn. Người thanh niên cười tươi mang lại hợp tác hắn, hắn cũng đưa tay ra bắt cơ mà ánh nhìn dung nhan bén chú ý Mimãng cầu.

- Chào, tôi là chúng ta trai cô ấy. Rất vui được chạm mặt anh. Tôi có thể biết anh là gì của cô ý ấy không?

- Cách đây tía phút ít tôi là bạn trai cô ta.

Hắn buông tay, mang lại trước mặt Mimãng cầu nói:

- Mẹ tôi nói tôi không tin, tín đồ ngoài nói tôi hoài nghi, fan thật sự yêu tôi nói tôi cũng không tin, còn tổn định thương cô ấy. Chỉ do tôi mù quáng tin vào cái máy tình thương của cô. Bây giờ đồng hồ tôi cực kỳ tỉnh giấc hãng apple, tốt nhất có thể trong tương lai cô đề nghị biến đổi khỏi cuộc sống đời thường của tôi, chạm mặt một đợt tôi hành hạ và quấy rầy cô một đợt.

Nói đoạn, hắn con quay quý phái cười cợt với người kia, không quên nói nhở:

- Anh đừng tin cô ta, tôi vượt ngây ngô nnơi bắt đầu buộc phải bị lừa một vố. Cô ta chỉ yêu chi phí của anh thôi. Tạm biệt.

Không cần phải biết sau lời nói này sẽ xẩy ra cthị trấn gì, hắn luân phiên người bỏ đi, trong trái tim ngập cả hối hận.

"Thiên Băng! Em chớ xảy ra chuyện".

*************************

Cánh cửa phòng cấp cho cứu giúp vẫn yên lìm, những người ngồi bên phía ngoài lo lắng không yên. Ông Trịnh được Tử Kỳ yên ủi, bà Nghi lo ngại nhị bàn tay cố định loại túi, Jaông xã và Bảo Khánh rất lâu chú ý về cánh cửa nằm giữa sự sống và tử vong.

Lúc Minc Lâm cảm nhận điện thoại cảm ứng của hắn sẽ bảo Hàn Phong chũm trang bị đi chơi, sau đó mới nói đến đa số bạn biết. Ai cũng tức tốc chạy mang lại cơ sở y tế, Minh Lâm Chịu trách nát nhiệm chuyển Hàn Phong đi chơi. Vì vậy, thằng nhỏ nhắn vẫn vô tư lự vui chơi giải trí đến mệt mỏi rồi về công ty ngủ ngon cơm. điện thoại tư vấn Bạch Long đến coi chừng Hàn Phong, cậu tức khắc chạy mang đến khám đa khoa chờ đợi.

Sau bốn tiếng ngồi đợi, sau cuối đèn cung cấp cứu vãn cũng tắt, chưng sĩ bước ra, vừa vệ sinh mồ hôi vừa nói:

- Cô ấy vẫn qua cơn nguy nan. Bây tiếng đang chuyển sang phòng bệnh dịch. Một dịp nữa hầu như fan sẽ tiến hành vào thăm.

Sau câu nói, vị bác sĩ mỉm mỉm cười tránh đi. Không riêng rẽ gì tín đồ này mà hầu như ai xuất hiện phần lớn thở phào nhẹ nhõm, trên môi nsinh sống niềm vui tươi vui sau hàng giờ căng thẳng mệt mỏi. Cùng thời gian kia, hai viên công an cho nói tới nguim nhân vụ tai nạn ngoài ý muốn.

- Mọi fan về nghỉ ngơi đi. Để nhỏ tại đây chăm sóc cô ấy được rồi.

Sau khi cảnh sát tránh đi, hắn "xung phong" sinh hoạt lại chuyên nó. Không ai tất cả chủ kiến gì tuy vậy Minh Lâm cực kỳ bất mãn, trường hợp không có Jachồng ngnạp năng lượng lại, biết đâu lại ra mắt một trận đại chiến không xứng đáng gồm.

Mọi tín đồ về không còn, hắn bước vào chống bệnh lý của nó, đặt một cái ghế cạnh bên nệm bệnh dịch, cụ rước tay nó rỉ tai ba chữ:

- Anh xin lỗi.

Hắn có rất nhiều lời ý muốn nói nhưng lại quan sát mang đến khuôn mặt kỉm nhan sắc của nó chỉ có thể nói ra tía chữ này. Mãi một cơ hội thọ, ngươi đôi mắt hắn trĩu nặng, trụ được một cơ hội ngay tức khắc gục đầu lân cận tay nó, nhắm đôi mắt chìm vào giấc ngủ.

Những ngôi sao 5 cánh nhỏ lung linh nlỗi trang trí cho bầu trời Đen. Mặt trăng tách biệt như soi sáng cho các thiết bị. Khung chình họa yên tĩnh chả ban đêm khxay lại một ngày nhiều năm đầy khó khăn, gian nguy.

***********************************

Cảm ơn đông đảo người đang đọc truyện. Thật sự thì những tình tiết cũng đều có dòng vô lý. Ai có góp sức tốt phê bình thì inbox với Wen. Wen không muốn bởi một câu truyện teen nhưng mà đầy đủ tín đồ tranh cãi xung đột với nhau. Cảm nhấn mọi cá nhân mỗi không giống, khen chê cũng theo cảm giác mà lại nói nên gồm có lời bình đối lập. Wen không cảm thấy bị chê viết truyện chán nản xuất xắc tình tiết cũ lặp đi tái diễn là khó tính vì sẽ là các cái sai mà Wen rất cần phải hạn chế, một bài học kinh nghiệm nhỏ dại giành riêng cho bản thân. Vậy buộc phải cứ đọng vấn đề inbox tuyệt comment góp ý nha!!! ⌒.⌒