Hoc Cách Đi Một Mình

desotoedge.com - cách tiếp đông đảo ngày ko nhau vốn chẳng dễ dàng, kiến thức kề cạnh khiến người ta cảm thấy chơi vơi khi không còn bàn tay nào dẫn lối. Nhưng bao gồm những tuyến phố ta phải đi một mình và bao hàm con tín đồ ta đề nghị rời xa. Đó mới đó là cuộc đời.

Bạn đang xem: Hoc cách đi một mình

***

Một ngày tháng Ba, bầu trời trong xanh, mây trắng vơi trôi, lòng tôi thì đầy bão tố.

Tôi vừa phân chia tay tình yêu tám năm của mình, tính đến bây giờ anh ấy là người sát cánh cùng tôi lâu độc nhất trên chuyến tàu cuộc đời. Cả hai đã từng giành riêng cho nhau trong thời hạn tháng thanh xuân tươi đẹp tuyệt vời nhất và nghĩ rằng đối thủ là lựa chọn sau cuối của mình. Tuy vậy duyên số sẽ chỉ định, đã đi vào lúc cửa hàng chúng tôi phải chấm dứt sứ mệnh trong hành trình dài của nhau, chẳng nuốm chối từ.

Chuyến tàu giới hạn ga, tín đồ ta bước xuống và bước đầu một hành trình mới. Tôi với anh cũng ko ngoại lệ.

*

Ngắm nhìn các cánh hoa sưa bay trong gió, đường giới trẻ hôm này vẫn rất đẹp, tuyến phố mà tôi thích hợp nhất từng độ tháng tía xuân về. Anh vẫn thường chuyển tôi cho đây, nuốm tay tôi đi trên tuyến phố này. Đã bao mùa hoa rồi nhỉ? Tôi lại ngẩn ngơ nghĩ về ngày xưa.

Hóa ra phần đa kỷ niệm đẹp mắt lại là thứ khiến cho ta âu sầu khi đứng trước đưa ra quyết định buông bỏ một mối quan hệ, chứ chưa phải là dấu thương lòng mà kẻ địch mang lại.

Ngày hôm ấy, chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau, chưa bao giờ đã tránh chú ý vào mắt nhau bao lâu. Có lẽ anh vẫn sợ nhận thấy những giọt nước lăn lâu năm trên má tôi, còn tôi thì sợ bắt gặp vẻ mặt gian khổ của anh. Tôi hại anh sẽ bao phủ lấy tôi, hại mình đang yếu lòng, sợ hãi cả hai sẽ lại mang đến nhau thời cơ rồi thêm 1 lần làm cho tổn yêu đương nhau.

Xem thêm: Nữ Sinh Năm 1992 Cưới Năm 2017 Được Không, Tuổi Nhâm Thân Nên Lấy Chồng Tuổi Gì

Thời gian đang bào mòn đi nỗ lực ở đầu cuối của chúng tôi, hai con người đã có lần yêu yêu thương nhau thiết tha giờ lại vô tình gieo vào lòng nhau mọi nỗi đau không thể nào nguôi.

*

Anh không có gì đủ kiên nhẫn và bao dung cho đông đảo khờ dại địa điểm tôi, còn tôi chẳng đủ êm ả để giữ lửa tình yêu. Năm tháng trôi đi, nhiệt độ huyết dần dần vơi, bàn tay dần buông lơi, niềm mơ ước xưa bỗng nhiên hóa xa vời…

Tôi nhìn lên thai trời, hít một hơi thật sâu, tạm dừng và nói với anh rằng: “con đường này mình sẽ cùng cả nhà đi mang lại đây thôi, đoạn đường còn sót lại em sẽ một mình bước đi…”

Tôi con quay lưng, cụ ngăn phần đa giọt nước mắt ko rơi. Gió vẫn thổi, hoa vẫn bay, lời chia tay vừa nói ra đã thấy nỗi đơn độc ùa về.

Lời chia ly nhẹ tênh như cánh sưa bập bồng trong gió. Chỉ bao gồm lòng bạn nặng trĩu các nỗi niềm ưu tư. Hóa ra biện pháp chia tay của rất nhiều người trưởng thành là vậy!

Hà Nội, mùa hoa sưa sản phẩm công nghệ tám. Vẫn con đường ấy, vẫn nhì cái bóng dáng thân trực thuộc ấy, nhưng mà lại đi về hai hướng không nhau.

Tôi từ nói với lòng bản thân rằng, tất cả những mối quan hệ không duy nhất thiết buộc phải đi cùng nhau đến cuối con đường, chỉ việc bên nhau một thời hạn có chân thành và ý nghĩa là được.

Chúng tôi đã có lần nắm chặt tay nhau, từng ngồi lại thấu hiểu, chia sẻ bao ảm đạm vui một trong những ngày tuổi trẻ chênh vênh nhưng vô cùng đẹp đẽ. Và chọn cách dừng lại khi đều điều giỏi đẹp đang dần phai, nhằm chỉ giữ lại lại những ký ức đẹp mắt nhất, an ninh nhất; nói với nhau lời chúc phúc, đậy nhẹm đi nỗi đau vẫn nhói lên trong lòng. Hoài niệm cùng tiếc nuối, sẽ vẫn còn đấy trong nhưng mà năm mon về sau.

*

Bước tiếp rất nhiều ngày không nhau vốn chẳng dễ dàng dàng, thói quen kề cạnh khiến cho người ta cảm xúc chơi vơi khi chẳng còn bàn tay làm sao dẫn lối. Nhưng tất cả những con đường ta nên đi 1 mình và gồm có con bạn ta nên rời xa. Đó mới chính là cuộc đời.

Tôi đã chọn lựa cách bước đi và trong thời hạn tháng ấy sẽ buộc phải lùi lại phía sau, khép lại một quãng thanh xuân tỏa nắng sắc màu, tôi nên mỉm mỉm cười thay bởi đau lòng. Bắt buộc không?!

Con đường phía trước, thay do dùng dằng không chịu đựng bước, tôi vẫn gói ghém phần đông kỷ niệm, chứa sâu trong thâm tâm và đã làm new tâm hồn mình. Để đi bằng toàn bộ nhiệt huyết của tuổi trẻ.