Đại Lộ Kinh Hoàng Mùa Hè Đỏ Lửa 1972

Mùa Hè đỏ lửa năm xưaVùng hỏa tuyến đường đầy trời mây xámNhiều đơn vị tan hàngQuân và dân chạy giặc xuôi NamĐịch pháo từng đợt chận mặt đường quốc lộNgăn đoàn tín đồ di tảnXác fan ngỗn ngang bên trên Đại lộ gớm hoàngMột người lính thất trận đi ngangTìm về đối chọi vịThấy người mẹ trẻ nằm chết ven đườngCon bé bỏng bốn mon còn ôm mút mẹNước đôi mắt rưng rưngAnh vuốt mắt người bầy bà xấu sốĐựng con bé xíu vào chiếc nón lá rách nát Nằm lân cận hốRồi cuống quýt chạy theo đoàn ngườiVượt mong Mỹ ChánhMong thoát ra khỏi vùng giao tranhPháo địch vẫn nổ cầm canhGieo rắc tởm hoàng mang đến đoàn người tay không di tảnTới Phong ĐiềnGặp Bộ chỉ huy hành quânAnh giao con bé nhỏ cho ban xã hội lữ đoànKý tên nhấn là nhỏ mìnhMang họ chaĐặt thương hiệu là trằn thị Ngọc BíchRồi quay trở lại vùng hành quân Đối đầu cùng với địchVài mon sau anh bị bắt làm tù binhLãnh án sáu năm trại tội nhân cải tạoEm bé nhỏ được giao về cô nhi viện Thánh TâmTuy là trẻ con mồ côi nhưng lại có fan thừa nhậnHai tháng sauCó tín đồ lính Mỹ đóng góp ở Chu LaiSắp cho ngày về nướcĐến viện mồ côiXin em bé xíu nầy làm bé nuôi Mang bé Kimberly về tổ quốcEm nhỏ bé mồ côi béo lên vào trang trại nhỏĐược bố mẹ nuôi trìu yêu thương thươngLớn lên cô tình nguyện vào học viện chuyên nghành Hải quânThăng cấp cho từ trường đoản cú thành trung táNgười thân phụ nuôi trước lúc từ giã cỏi đờiKể lại mang đến cô nguồn cội dân tộcBây giờ cô new biết mình là người việt namSau tang lễ chaCô cất cánh về Đà NẳngTìm đến cô nhi viện Thánh TâmBà sơ già lục lại tập hồ nước sơ xoàn ốHơn tứ mươi năm xưa đường nét chữ mờ mờCó cả hình con bé bốn tháng mọc nhị răng sữaVà tên chúng ta người đã nhận là chaMột sĩ quan trẻ độc thânLượm người con rơi trên Đại lộ ghê hoàngMột chiều xưa mùa hè đỏ lửaCô trung tá nước đôi mắt trào ràn rụaCố hỏi thêm nhiều câu nữaNhưng bà sơ già chỉ biết bấy nhiêu thôiCô bay trở về ruột gan rối bờiSuốt nhị năm mày mò khắp nơiLục lọi nhiều nguồn bên trên mạngLiên lạc từng xã hội người Việt các tiểu bangKể cả đều đồng mùi hương trên phốRồi cũng rất được ơn trên chiếu cốKhông phụ lòng người có thủy gồm chungCô kiếm được người thiếu thốn úy đơn chiếc ngày xưaLươm người con rơi trên tuyến đường di tảnBây tiếng thành ông già tị nạnSau sáu năm tù đàyHọ tổ chức ngày hội ngộGiữa người thân phụ nuôi cùng con bé mồ côiTrên Đại lộ khiếp hoàng năm xưaSau hơn bốn mươi nămĐiêu tàn cuộc chiếnCô trung tá ôm chặt người phụ thân nuôiLần trước tiên biết mặtMà ân tình ràng buột bốn mươi nămTiếng lơ lớ call :” cha “ bởi tiếng Việt không rànhHai cha con nước đôi mắt ròng ròngTrên khía cạnh hai tín đồ một già một con trẻ Cả một trời hạnh phúc yêu thương….
*
*
Hồ Thanh Nhã