Cảm nhận về 3 cô gái thanh niên xung phong trong những ngôi sao xa xôi

Bài văn số 1 Tuyến con đường Trường đánh từ lâu đang trở thành tuyến đường huyền thoại và được nhắc đến trong không hề ít bài hát, không hề ít tác phẩm văn học. Ví dụ như …


*


Bài văn số 1

Tuyến đường Trường tô từ lâu đã trở thành tuyến đường huyền thoại và được nói đến trong tương đối nhiều bài hát, tương đối nhiều tác phẩm văn học. Chẳng hạn như nhà thơ Phạm Tiến Duật vẫn kể mẩu truyện về anh lính lái xe trên tuyến phố Trường Sơn thông qua bài bài bác thơ về tiểu team xe không kính. Kể tới tuyến đường Trường sơn thì vẫn thật thiếu hụt sót còn nếu như không nhắc tới những cô nàng thanh niên xung phong làm công tác làm việc mở đường. Câu chuyện mà Lê Minh Khuê sẽ kể vào truyện ngắn Những ngôi sao sáng xa xôi cho họ thấy rõ hơn về những cô gái ấy.

Bạn đang xem: Cảm nhận về 3 cô gái thanh niên xung phong trong những ngôi sao xa xôi

Những ngôi sao sáng xa xôi được Lê Minh Khuya viết vào thời điểm năm 1971, khi ấy vn đang trải qua cuộc tao loạn chống Mĩ ác liệt. Cửa nhà đã đánh dấu một cách sống động nhất cuộc sống của các thiếu nữ thanh niên xung phong. Thông qua đó, bọn họ thấy được trận chiến tranh kia khốc liệt đến dường nào và những cô gái nhỏ tuổi bé mạnh dạn mẽ, kiêu dũng đến nạm nào. Dù sống trong cảnh chiến tranh và phải nhìn thấy với không ít hiểm nguy tuy thế họ vẫn luôn giữ vững vàng được tinh thần lạc quan, hồn nhiên, yêu đời. Chúng ta là đại diện cho một cố gắng hệ thanh niên vn nhiệt huyết, sôi nổi sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Ba cô bé thanh niên xung phong ở đây là Phương Định, Nho và Thao. Họ là 1 tổ do thám sống và làm việc trong yếu tố hoàn cảnh đầy thiếu hụt thốn. Ở địa điểm ấy, bom rơi đạn lạc đã là chuyện thường tình. Sự sống gần như đã trở nên hủy diệt vì chưng bom đạn khi mà hồ hết thân cây bị tước thô cháy. Đường đi thì lở loét bởi vì bom đạn. Con tín đồ sống trong cảnh biết nay phân vân mai. Tử vong rình rập bọn họ từng giờ, từng phút một. Nắm nhưng, không chính vì như vậy mà chúng ta nản lòng. Địch phun phá ở chỗ nào thì họ tiếp cận đó. Công việc của các nàng là đề xuất đo trọng lượng đất bao phủ vào hố bom. Nếu có quả bom nào không nổ, họ cần tìm bí quyết cho nó nổ thì mới bảo vệ được an ninh cho phần lớn chuyến xe cộ qua. Bọn họ chỉ là những người được nghe kể lại mẩu chuyện nhưng cũng đầy đủ thấy rét mướt gáy vậy mà cha cô gái kiêu dũng vẫn làm các bước ấy từng ngày như là chuyện thường tình.

Trong số 3 cô gái, Phương Định là nhân vật được diễn đạt nhiều rộng cả. Mặc dù nhiên, thông qua nhân vật dụng Phương Định, chúng ta cũng tìm tòi vẻ rất đẹp chung của những cô gái. Phương Định cũng như bao cô bé khác có một thời học viên đầy sôi nổi. Cô liên tục nhớ về Hà Nội, lưu giữ về đông đảo kỉ niệm tươi đẹp thời còn đi học. Rất có thể thấy cho dù sống trong môi trường thiên nhiên ác liệt nhưng cô vẫn duy trì được vai trung phong hồn vào sáng, thơ mộng. Chính những kí ức về thời đi học đã làm cho xoa dịu những căng thẳng mệt mỏi của cô trong công việc, góp cô và các đồng đội của chính bản thân mình vượt qua được những khó khăn và hướng về một tương lai tươi tắn hơn.

Điều khiến em cảm thấy hâm mộ ở cô nàng này là cô ý thức được về mẫu mã của mình. Mặc dù nhiên, không chính vì như vậy mà cô trầm trồ kiêu kì, ngạo mạn. Ngược lại, Phương Định vẫn luôn luôn chan hòa với bọn của mình. Với nhị đồng đội của bản thân mình ở trong tổ trinh sát, cô coi chúng ta như bà bầu trong nhà, gồm chuyện gì cũng share cùng nhau. Trong công việc, họ bắt tay hợp tác với nhau ăn uống ý. Trong cuộc sống hàng ngày, họ với mọi người trong nhà đùa vui hát ca. Trong cả với hầu như người đồng chí cô gặp trên đường có tác dụng nhiệm vụ, cô cũng được dành cho bọn họ một tình cảm thương mến đặc biệt.

Tuy nhiên, điều khiến em khâm phục hơn hết ở những cô gái thanh niên xung phong này là tinh thần chiến đấu trái cảm vì công việc của họ. Chúng ta làm cơ mà như đang đùa mà chơi với đông đảo quả bom thì đâu chỉ là chuyện đùa. Bom có thể nổ bất cứ lúc nào cùng họ cũng rất có thể hy sinh bất kể lúc nào. Ví như bom nổ, không những không giữ lại được tính mạng con người mà bao gồm khi thân xác cũng không được toàn vẹn. Mặc dù vậy vì Tổ quốc, họ dám gật đầu đồng ý hy sinh. Mặc dù các bước gỡ bom để cho thần kinh luôn phải stress nhưng các nàng vẫn bình tâm và xử lý một cách đầy từ tốn như thể họ tài năng điều khiển bom vậy. Dựa vào họ nhưng mà biết bao chuyến xe cộ qua vào an toàn, những nhỏ người không quen nhìn thấy nhau nhưng vẫy tay chào như là rất gần gũi từ thọ lắm.

Có thể thấy, các chị tất cả một tâm hồn thiệt đẹp. Trước cái chung của đất nước, họ vẫn dẹp mẫu riêng qua 1 bên. Tuy không sống trong trả cảnh giang sơn chiến tranh nhưng trải qua truyện ngắn rất nhiều ngồi sao xa xôi và trải qua ba bạn nữ thanh niên xung phong, họ như được sinh sống lại không gian hào hùng của dân tộc khi mà cả nước đang sục sôi tấn công Mĩ.

Bài văn số 2

“Những ngôi sao sáng xa xôi” là trong số những tác phẩm quánh sắc ở trong phòng văn Lê Minh Khuê. Bên văn đã và đang viết về cuộc sống đời thường chiến đấu của tổ do thám mặt mặt đường trên bé đường chiến lược Trường sơn thời tiến công Mỹ cứu giúp nước. Cùng trong tác phẩm đó thì nổi bật lên là hình ảnh của bố nữ tntn là Thao, Nho, Phương Định.

Nhà văn Lê Minh Khuê ngoài ra đã biểu đạt thật sống động tổ trinh sát mặt đường bao gồm có bố cô giới trẻ xung phong mang tên là Nho, Phương Định, và chị Thao. Tất cả ba tín đồ họ lại phần đa ở trong một hang bên dưới chân cao điểm. Nói theo một cách khác được địa bàn hoạt động của các cô bé này thì rất nguy hiểm, ở đó thì máy cất cánh giặc Mĩ tấn công phá kinh hoàng và sự sống cũng như cái bị tiêu diệt ở đây luôn luôn luôn giáp ranh và phương pháp nhau trong gang tấc. Khi nhưng mà đường bị đánh như bị lở lóet, màu khu đất đỏ, white lẫn lộn như thế thì thiết yếu như khu vực đây sự sống cũng đều có bởi không tồn tại lá xanh làm sao ở 2 bên đường, nhưng mà thân cây lại bị tước đoạt ra thô cháy. Thực thụ cũng lại ó biết bao yêu quý tích do bom đạn giặc khiến cho thấy bao nhiêu cái rễ cây như cứ nằm lăn lóc ra ngổn ngang đông đảo hồn đá to lớn ở đó còn tồn tại vài cáu thùng xăng cũng như thành ô tô bị méo mó. Công ty văn Lê Minh Khuê tạo nhân vậy sinh sống trong thực trạng khó khăn và quá trình của chúng ta vô cùng gian nguy và gian khổ. Cứ mỗi lúc có bom nổ thì thiết yếu họ lại chạy đo khối lượng đất che vào hố bom, đếm bom chưa nổ và xem xét mang lại phá bom. Thần chết là 1 trong kẻ không khi nào thích đùa và cứ lẩn tủ trong ruột mọi quả bom. Quá trình khó khăn để cho hần kinh của các cô gái từ bây giờ đây căng như chão. Chũm rồi cũng chính trong những khi đơn vị tntn thường thao tác suốt tối thì những cô gái trong tổ thám thính lại chạy lên cao điểm cả buổi ngày dưới sự nắng nóng gay gắt lúc nào thì cũng trên 30 độ.

Nhà văn Lê Minh Khuê cũng đã xây dựng lên cả bố cô, cô nào thì cũng đáng mến, đáng cảm phục. Nếu như Phương Định được biết đến là cô bé để lại nhiều ấn tượng sâu sắc đẹp trong lòng mọi cá nhân đọc. Phương Định đó là một con gái Hà Nội cô được bên văn miêu tả hiện lên vào trang sách đó là một cô gái có nhị bím tóc dày, kha khá mềm. Cô có một cái cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa loa kèn new thật đẹp làm sao. Vắt rồi fan đọc như cũng tuyệt hảo nhất đó là đôi đôi mắt Định được những anh lái xe luôn nhận xét thiết yếu sao mà có cái nhìn xa xăm đến thế. Phương Định cũng tương đối kiêu kỳ khi được những anh pháo thủ cùng lái xe “hỏi thăm” cô, có lúc còn viết thư mang đến Phương Định nữa.

Ở Phương Định tín đồ ta nhận biết cô hiện tại lên như thể một cô nàng rất hồn nhiên yêu đời, giàu cá tính. Cô cũng tương đối hay hát và khi ngồi lên thành hành lang cửa số căn phòng nhỏ tuổi bé công ty mình và rất có thể say sưa hát. Cho đến khi cô buộc phải sống trong cảnh bom đạn kịch liệt khi mà thiết yếu cái chết cạnh bên thì cô gái đó như càng thích hát hơn. Chắc hẳn rằng rằng cũng bao gồm tiếng hát đó như át giờ bom của quân thù. Ở Phương Định lại càng tuyệt hát, cô luôn luôn luôn phù hợp những bài hành khúc, đông đảo điệu dân ca quan tiền họ, tốt còn ham mê cả những bài xích ca Ca-chiu-sa của Hồng quân Liên Xô, bài dân ca ý… ko chỉ dừng lại ở đó thì Phương Định còn biết bịa ra đều lời hát, núm mà chị Thao từ bây giờ đây cũng cứ vẫn “say mê” chép vào sổ tay của mình.

Chị Nho say đắm thêu thùa, còn chị Thao chăm chép bài hát, Định mê thích ngắm bản thân trong gương, ngồi bó giò mơ mộng với hát. Chị Thao mập tuổi hơn đề nghị những mong ước và ý định về tương lai với chị cũng đã lại trở lên thiết thật hơn. Có thể nói rằng rằng cũng chính bạn tổ trưởng ấy pk rất dũng cảm, với ở họ ngoài ra cũng lại đã lãnh đạo rất kiên cường nhưng lại cực kỳ sợ khi nên nhìn thấy máu cùng còn hại cả cụ nữa. Phương Định hiện hữu là một cô nàng mơ mộng.

Thế rồi cũng bao gồm sau một trận chiến đấu của ba cô gái để phá bốn quả bom thân vùng trọng điểm, và trọng trách này cũng lại khôn xiết căng thẳng, hồi hộp với cả sự lo lắng khi Nho bị sập hầm, và lại bị thương. Chính bây giờ đây thì tự nhiên một cơn mưa kéo mang lại mà nó lại là 1 trong những trận mưa đá nữa. Nói cách khác rằng chính trận mưa ấy có tác dụng dịu cả bầu không khí ngột ngạt ngay bao gồm ở bên ngoài hang cùng cũng có tác dụng dịu mát chổ chính giữa hồn cha côn gái hero sau những mệt mỏi của một trận chiến đấu. Trận mưa như cũng lại có sức mạnh đánh thức dậy sự hồn nhiên, thức tỉnh được cả mọi sự vô bốn của tuổi trẻ và gợi về biết bao nhiêu những đáng nhớ tuổi thơ với đều trận mưa nơi tp quê hương.

Người đọc bên cạnh đó cũng đang lại có thể cảm nhận ra trọn vẹn vẻ đẹp của Những ngôi sao 5 cánh xa xôi – đó cũng đó là một vẻ đẹp mắt của chủ nghĩa anh hùng và tâm hồn trong trắng của những cô nàng thanh niên xung phong. Bọn họ lại hoạt động ở một địa điểm vô cùng kịch liệt trên chiến trường Trường Sơn. Thực sự chủ yếu truyện ngắn “Những ngôi sao sáng xa xôi” của phòng văn Lê Minh Khuê đã làm sống lại trong trái tim ta hình ảnh tuyệt đẹp và hơn hết đó cũng đó là những chiến công khác thường của tổ thám thính mặt đường. Đó chính là những chiến công của Định, Nho, của chị ấy Thao và còn là một của sản phẩm ngàn, hàng vạn cô tnxp thời chống Mĩ cứu nước mang đến dân tộc. Thực sự bao gồm những chiến công thầm lặng của Phương Định và đàn là bài bác ca nhân vật và còn vang vọng mãi trong tâm địa mỗi người

Bài văn số 3

Truyện ngắn Những ngôi sao 5 cánh xa xôi (1971) được sáng tác ngay một trong những tháng ngày khốc liệt, gay cấn của cuộc binh lửa chống Mĩ cứu nước. Bằng những trải nghiệm cùng hiểu biết của mình về cuộc sống đời thường những tntn trên tuyến phố Trường Sơn, nhà văn Lê Minh Khuê đang khắc họa một cách lôi kéo và xúc hễ về ba cô nàng thuộc tổ trinh thám mặt con đường như những đại diện tiêu biểu của tuổi trẻ việt nam trong chiến tranh.

Thảo, Nho và Phương Định là vong linh của truyện, bố nhânvật vừa bao hàm điểm phổ biến vừa có những nét riêng rẽ đầy ấn tượng. Chung thực trạng sống, chung trách nhiệm chiến đấu, bình thường vẻ đẹp nhất trong sáng, phẩm chất anh hùng và phổ biến những nét chổ chính giữa lý đáng yêu và dễ thương nữ tính, điểu đó giúp họ thay đổi một khối thống nhất. Trước hết, họ cùng nhau chia sẻ hoàn cảnh sống xung khắc nghiệt, mọi sinh hoạt đểu ra mắt trong một hang núi dưới chần cao điểm. Quan sát rộng ra, đó chỉ là một trong điểm sống ước ao manh giữa vùng trọng yếu chết chóc của tuyến phố Trường Sơn. Khía cạnh khác, rất khác những cô gái nép mình trong phòng khuê của văn học trung đại, ba cô tnxp gánh vác nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm là trinh sát mặt đường. Cụ thể hơn “Việc của công ty chúng tôi là ngồi đây. Khi tất cả bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất tủ vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu buộc phải thì phá bom”. Không đối đầu trực tiếp với quân địch nhưng nhiệm vụ của những cô khôn xiết nguy hiểm. Họ đương đầu với thần chết mỗi ngày mà “thần chết là một tay không mê thích đùa. Hắn ta lẩn trong ruột đầy đủ quả bom”. Tía nhân vật dụng được đặt trong bức tranh tuyến đường Trường tô khốc liệt, sống đó mỗi ngày chỉ có “đất bốc khói, không khí bàng hoàng”, “máy bay rít, bom nổ’. Và đương đẩu với nó, con tín đồ ta bắt buộc “thẩn ghê căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy nhưng mà vẫn hiểu được khắp bình thường quanh có khá nhiều quả bom chưa nổ. Hoàn toàn có thể nổ bây giờ, hoàn toàn có thể chốc nữa”…

Hình hình ảnh những cô nàng trinh tiếp giáp băng bản thân trên con đường đường quyết liệt cũng chính là hình hình ảnh cả dân tộc vn vươn mình qua mờ ám để đi vững con đường lịch sử của mình. Các tưởng ở nơi chết chóc, nỗi khiếp sợ sẽ thống trị; ở địa điểm hoang tàn, trung tâm hổn sẽ cằn khô. Mà lại không, tía nhân vật khiến cho người phát âm thấy xúc hễ trước vẻ đẹp trung ương hồn, phẩm chất hero và cả phần lớn nhịp điệu trung tâm hồn tươi tắn ở họ. Cả bố người đểu thể hiện niềm tin trách nhiệm cao đối với nhiệm vụ, trình bày lòng can đảm phi thường với tình bạn bè gắn bó. Phẩm chất anh hùng của vậy hệ trẻ con thời kháng Mĩ bao gồm khi được biểu hiện một cách đơn giản và chân thực biết bao qua lòng tin chiến đấu của họ “Một ngày cửa hàng chúng tôi phá bom mang lại năm lẩn. Ngày nào ít: bố lần. Tôi gồm nghĩ tới dòng chết. Nhưng một chiếc chết mờ nhạt, không ráng thể. Còn mẫu chính: liệu mìn bao gồm nổ, bom bao gồm nổ không? ko thì làm giải pháp nào để châm mìn lãn sản phẩm công nghệ hai?”. Tinh thẩn phe cánh là trong số những điểm chung xinh tươi ở những cô bé đang hi sinh phần đông tháng ngày đẹp nhất tuổi tx thanh xuân giữa mờ mịt bom đạn. Tình bạn hữu được gắn kết bởi sự đồng hành bên nhau cùng thực hiện nhiệm vụ và sự thân thiện trong sinh hoạt mặt hàng ngày. Rất nổi bật nhất, tình đồng đội biểu thị trong trường hợp Nho bị yêu quý ở sát cuối truyện. Lúc phát hiện Nho bị khu đất vùi vị sập hầm, Thao ngay lập tức tá hỏa “chị vùng ra, mở đôi mắt to, mờ white đi như không còn sự sống” cùng mất bình tâm vì lo lắng. Trong khi đó, Phương Định bình tĩnh hơn và chăm lo được vết thương đến Nho vày không sợ hãi máu. Mặc dù cho là biểu hiện bên phía ngoài hay băn khoăn lo lắng bên trong, ở bọn họ là tình đổng đội sâu sắc và chân thành. Sát bên đó, Thao, Nho, Phương Định đông đảo là những cô bé trẻ trung, dễ dàng xúc động, tuyệt mơ mộng và nung nấu trong tâm những ước mơ. Sự tươi tắn thể hiện nay ngay trong cách gọi nhau tếu hãng apple “những con quỷ mắt đen” khi cả khuôn mặt lấm lem chỉ tất cả đôi mắt lấp lánh và thú vui lóa lên, cách những cô vui chơi trêu chọc các anh lái xe. Nhưng nổi bật ở bọn họ là trung ương hồn trong sáng, hồn nhiên và nhạy cảm, nụ cười trong trẻo của mình trong cơn mưa đá làm việc cuối truyện phần làm sao gợi mang lại ta hiểu được điểu đó.

Ba nhân trang bị vừa bao hàm điểm chung thay mặt cho thay hệ trẻ thời chống Mĩ, vừa bao hàm nét riêng thật khó quên và không xẩy ra nhầm lẫn cùng với với nhân thứ nào. Ta sẽ nhớ mãi một Thao có thói quen thuộc nhai bánh quy một giải pháp bình tĩnh số đông lúc sắp xẩy ra việc nguy hiểm, nhưng lại lại tái mét trong khi thấy máu, song lông mi tỉa nhỏ như chiếc tăm, áo lót luôn thêu chỉ màu. Đó cũng lại là cô bé cương quyết trong các bước và lo lắng cháy lòng thấy lúc Nho bị thương. Ta cũng sẽ không quên một Nho tồn tại ngộ nghĩnh như que kem trắng trong liên tưởng của Phương Định, cùng “da xanh đi, đôi mắt nhắm nghiền, luẩn quẩn áo đầy bụi” bị thương lúc sập hẩm, hay thú vui hổn nhiên: “Nào, mày đến tao mấy viên nữa” khi tận hưởng cơn mưa đá. Tuy nhiên Phương Định là nhân vật khá nổi bật nhất với được Lê Minh Khuê dụng công miêu tả

Người phụ nữ Hà Nội xinh đẹp, mê ca hát và có ý thức về vẻ đẹp của bạn dạng thân “tôi là một cô bé khá. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, một chiếc cổ cao, tự tôn như đài hoa loa kèn…”. Ở Phương Định vừa sắc nét ngây thơ của cô ý thiếu nữ, vừa tất cả những cân nhắc thật đáng trân trọng “trong xem xét của tôi, những người dân đẹp nhất, thông minh, gan dạ và hùng vĩ nhất là những người dân mặc quân phục, có ngôi sao trên mủ” tuyệt sự can trường của cô ý trong cảnh phá bom nguy hiểm. Toàn bộ cảnh vật, con fan và không khí của truyện đểu được tái hiện nay qua điểm chú ý trong sáng, dễ thương và đáng yêu mà cũng tương đối đỗi rõ ràng, thẳng thắn của Phương Định. Cô gái ấy cũng mang trong mình 1 trái tim giàu tình cảm luôn nhớ vể phần đa kỉ niệm thân yêu của mái ấm gia đình và quê hương: “tôi nhớ một chiếc gì đấy, trong khi mẹ tôi, loại cửa sổ, hoặc những ngôi sao to trên hầu trời thánh phố…”. Giờ reo cùng hành vi “chạy ra, vui ưa thích cuống cuồng” của cô nàng trẻ giữa trận mưa đá hồn nhiên thật khiến người đọc yêu thích và gọi thêm cực hiếm của nhị tiếng hòa bình.

Ba nhân thứ Thao, Nho, Phương Định vẫn để lại tuyệt hảo đẹp và khiến cho người đọc cảm phục sâu sắc. Với ngòi cây bút chân thành, Lê Minh Khuê tái hiện phần nhiều cô thanh niên xung phong bằng một cốt truyện đơn giản mà thấm thìa, nghệ thuật diễn đạt tâm lí nhân vật nàng đầy tinh tế, ngôn ngữ trần thuật đối thoại tự nhiên và thoải mái và đề cập chuyện qua điểm nhìn nhân vật.

Chiến tranh vẫn qua đi tuy vậy dư âm thì còn sót lại mãi mãi. Điều lay động chúng ta nhất chưa hẳn là niềm kiêu hãnh về chiến công khác người của một dân tộc bản địa đói nghèo đánh win đế quốc khổng lổ, mà chính là những fan đã làm ra chiến công ấy giống như các cô tnxp Thao, Nho, Phương Định. Bọn họ là một trong những phần của vô vàn những anh lính cụ Hồ, cô giới trẻ xung phong, bà mê’ kháng chiến, em nhỏ tuổi liên lạc… phần đông con người bình dị băng mình qua nguy khốn và mất mát để làm nên màu xanh lá cây hòa bình của bầu trời hôm nay. Họ pk ở nơi xa xôi nơi du lịch nhưng là những vày tinh tú lấp lánh lung linh và ý nghĩa. Cùng trong cuộc sống chủ quyền ngày hôm nay, bọn họ có vươn lên là những do tinh tú tuyệt không? Và bọn họ đang ở đâu, đang làm những gì cho cuộc đời thêm tươi đẹp? không người nào khác, chủ yếu tôi và các ban sẽ trả lời cho thắc mắc đó.

Xem thêm: Bài Thơ “ Em Bảo Anh Đi Đi Sao Anh Không Đứng Lại ” Qua Đời, Truy Tìm Dịch Giả Bài Thơ Lạ Lùng

Bài văn số 4

Trong bài xích thơ ” khoảng chừng trời hố bom” bao gồm đoạn:

Truyện nhắc về em cô gái anh hùng

Để cứu con phố đêm ấy ngoài bi thương

Cho đoàn xe pháo kịp tiếng ra trận

Em đã mang tình yêu tổ quốc của bản thân mình thắp lên ngọn lửa

Đánh lạc phía thì em hứng mang luồng bom. Câu thơ vang lên như một lời đề cập chuyện, nói về những cô bé thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường tô huyền thoại. Những thiếu nữ đã đánh thấm thêm color cờ của giang san ấy đã cũng đã từng xuất hiện trong thắng lợi ” Những ngôi sao xa xôi ” với rất nhiều vẻ đẹp chung đáng quý, xứng đáng trân trọng.

 ” Những ngôi sao 5 cánh xa xôi ” là chiến thắng đầu tay trong phòng văn phụ nữ Lê Minh Khuê được viết vào khoảng thời gian 1971 trong thời kỳ loạn lạc chống Mỹ. Truyện gồm hai tình huống: trường hợp một: lúc Nho bị thương và Thao, Phương Định tận tình chăm sóc, trường hợp hai: Trận mưa đá thốt nhiên đến và thốt nhiên đi vụt qua cao điểm. Qua hai tình huống truyện ấy, tín đồ đọc thấy được số đông vẻ đẹp mắt ” Như ngọc sáng ngời” của những cô bé thanh niên xung phong thời kháng Mỹ. Đặc biệt, bọn chúng ta tuyệt hảo trước vẻ đẹp tầm thường của ba cô gái thanh niên xung phong.

Trước hết, thực trạng làm việc của ba cô nàng làm cho bọn họ choán ngộp, như được sinh sống lại thời chiến tranh sôi nổi hào hùng. Công việc của ba cô gái thanh niên xung phong trẻ: Thảo, Phương Định và Nho là lập thành tổ trinh sát mặt đường, khi gồm bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất phủ vào hố bom, đếm bom không nổ và khi bắt buộc thì phá bom. Các bước vô cùng nguy hiểm không khí bàng hoàng, máy bay ầm ì. Nhưng yếu tố hoàn cảnh sống của họ lại trái chiều với chiến trường. Ba cô nàng sống trong một hang đá, nghe đài, uống nước pha trộn đường… Một bên là bảo toàn sự sống, một bên là rình rập đe dọa sự sống. Từ hoàn cảnh sống đó, bọn họ hiểu được rừng nơi mặt trận Trường Sơn trái là những gian lao, thiếu thốn khó cực dẫu vậy những cô gái vẫn gật đầu chiến đấu bảo đảm an toàn tổ quốc. Trong yếu tố hoàn cảnh làm việc, sống, gần như vẻ đẹp của mình càng ngời sáng.

Đầu tiên, ở họ, ta thấy được ưng ý ý chí chiến đấu cao đẹp. Bọn họ – Thao, Phương Định và Nho phần lớn ở tuổi mười tám song mươi, còn ngồi trên ghế đơn vị trường, sống trong lòng thành phố. Nhưng lại những cô bé ấy sẽ tình nguyện, xung phong ra mặt trận để chiến tranh và bảo đảm tổ quốc cho dù biết rằng đã phải chạm chán nhiều hiểm nguy. Giống hệt như Đặng è cổ Côn vào ” Chinh phụ ngâm ” từng viết xếp bút nghiên thao vấn đề đao cung ” Những trẻ tuổi đã gác lại quá trình học tập để nắm súng đảm bảo an toàn Tổ quốc.

Bên cạnh đó, vào hình ảnh ba cô bé thanh niên xung phong, sự gan dạ được trình bày rõ qua các hành động, cử trỉ, lời nói. Phương Định trong một lần phá bom bị một bên thương sinh sống đùi chưa lành miệng. Nho cũng vậy, khi cô vẫn làm trách nhiệm thì bị sập hầm khiến đồng nhóm lo lắng. Một ngày, các cô gái nhân vật ấy đề xuất phá bơm năm lần, không nhiều thì ba lần. Cơ mà họ không lúc nào lùi bước, luôn luôn luôn kiên quyết, dũng cảm. Đó chính là vẻ đẹp xứng đáng trân trọng với phát huy.

Không chỉ dũng cảm, ba cô bé thanh niên xung phong còn có trách nhiệm trong quá trình của mình. Họ, trong một ngày, phá bom các lần như thế nhưng luôn cố gắng hoàn vớ công việc, không muốn phiền ai. Lúc đại nhóm trưởng call điện hỏi, Phương Định trả lời: ” Như mọi khi, công ty chúng tôi lo liệu tốt”. Vào bom đạn mịt mù, vẻ đẹp ấy thật cần thiết biết bao.

Hơn nữa, trong màn sương khói của bom đạn, ta còn thấy ở những cô bé ấy tình đồng chí, số đông gắn bó keo dán giấy sơn. Công việc hàng ngày biết bao hiểm nguy, tử thần. Vày thế, lúc trực điện thoại trong hang, Phương Định vẫn vô cùng lo ngại cho bầy của mình” có gì lý thú đâu nếu số đông tôi không quay trở về” – Cô nghĩ. Và ngay khi Nho bị thương, chị Thao phát hiện ra: ” đôi mắt mờ trắng đi” biểu hiện rõ sự lo sợ, bàng hoàng. Về tới hang, chị Thao nhắc Phương Định pha đặc con đường vào sữa mang đến Nho, đứng nồi không yên. Trong khoảng thời gian ngắn ấy, đa số cử chỉ chăm sóc, lo ngại cho Thao, Phương Định giành cho Nho đã làm ấm lòng người đọc. Tình bạn hữu không chỉ bộc lộ qua ba cô gái mà còn diễn tả qua mối quan hệ gắn kết thân Thao, Phương Định, Nho với những anh cao xạ. Tình đồng chí, bạn bè trong hoàn cảnh ấy là hễ lực to khủng cho họ tạo ra sự kỳ tích.

Cuối cùng, ba cô nàng đẹp ngơi nghỉ vẻ hồn nhiên, lạc quan, yêu đời giàu phụ nữ tính. Cả tía đều thích có tác dụng đẹp. Họ yêu thích hát ” tiếng hát át giờ bom”. Bọn họ cũng biết chăm sóc cho vẻ bề ngoài. Những cô nàng ấy còn tồn tại thời gian mang đến những vấn đề tắm suối, chép bài xích hát khi lặng tiếng súng.

Có thể nói Lê Minh Khuê đã thành công với câu hỏi khắc họa hình ảnh cô gái tnxp với thẩm mỹ và nghệ thuật đặc sắc. Hình hình ảnh ấy còn mãi tỏng lòng fan đọc.

Gấp lại trang truyện ” Những ngôi sao xa xôi” Hình ảnh ba cô bé còn nhằm lại trong tâm người phát âm nhiều tuyệt hảo đẹp. Từ bỏ đó, cầm hệ thanh niên vn kế thừa và phát huy.

Bài văn số 5

Truyện Những ngôi sao xa xôi là một trong những tác phẩm đầu tay ở trong nhà văn Lê Minh Khuê, viết năm 1971, dịp cuộc kháng chiến chống mỹ của dân tộc bản địa đang diễn ra ác liệt. Truyện Những ngôi sao xa xôi sẽ làm rất nổi bật tâm hồn trong sáng, mơ mộng, lòng tin dũng cảm, cuộc sống thường ngày chiến đấu đầy gian khổ, hy sinh nhưng khôn xiết hồn nhiên, lạc quan của những cô bé thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Đó đó là hình ảnh đẹp, tiêu biểu vượt trội về cố gắng hệ trẻ nước ta trong thời kỳ phòng chiến kháng chiến chống mỹ mà ba cô gái trong mẩu truyện có được.

Những ngôi sao 5 cánh xa xôi là mẩu truyện kể về ba nữ bạn teen xung phong: Phương Định, Nho, Thao – tổ trưởng, làm cho nhiệm vụ do thám mặt đường tại 1 vùng hết sức quan trọng trên tuyến phố Trường Sơn. Nhiệm vụ của chúng ta là quan cạnh bên địch ném bom, đo khối lượng đất đá nên san lấp bởi bom địch tạo ra, lưu lại vị trí các quả bom không nổ với phá bom. Các bước của họ hết sức nguy hiểm. Đặc biệt, họ đề nghị bình tĩnh đối mặt với thần chết trong những lần phá bom – quá trình diễn ra từ ba đến năm lần từng ngày.

Họ ngơi nghỉ trong một chiếc hang bên dưới chân cao điểm. Cuộc sống thường ngày của ba cô bé dù là hà khắc và nguy nan nhưng vẫn đang còn những niềm vui hồn nhiên của tuổi trẻ, những tích tắc thanh thản mộng mơ và đặc biệt họ gắn bó, dịu dàng nhau vào tình bầy đàn dù mỗi cá nhân cá tính.

Phương Định – nhân vật nói chuyện và cũng chính là nhân v ật đó là một cô nàng giàu cảm xúc, giỏi mơ mộng, hồn nhiên và luôn luôn nhớ về hầu hết kỷ niệm với mái ấm gia đình và thành phố của mình. Trong một đợt phá bom, Nho bị thương, Phương Định cùng chị Thao đ• không còn lòng lo ngại chăm sóc. Một trận mưa đá tự dưng đến trên điểm cao khiến các cô hết sức vui thích.

Họ rất nhiều thuộc rứa hệ những cô nàng thanh niên xung phong thời kỳ chống chiến kháng chiến chống mỹ cứu nước mà tuổi sống còn khôn cùng trẻ, ngấm nhuần lý tưởng nên đành nhất thời xa gia đình, xa mái trường, tình nguyện vào dòng nơi cơ mà sự mất còn chỉ ra mắt trong nháy mắt. Họ làm thành tổ thám thính mặt đường gồm: Phương Định, Nho, chị Thao – người lớn tuổi hơn hết và là tổ trưởng. Bọn họ sống bên trên một cao điểm giữa một vùng trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn, nơi triệu tập mất bom đạn, sự nguy nan và ác liệt. Các bước đặc biệt nguy hiểm, đề nghị chạy ngơi nghỉ trên cao siêu ban ngày, phơi mình thân vùng trọng yếu bắn phá của sản phẩm bay địch; sau mỗi trận bom, phải đo trọng lượng đất đá, ghi lại những trái bom chưa nổ, phá bom.

Đây là quá trình hàng ngày của ba cô gái – một công việc vô cùng mạo hiểm, luôn luôn căng trực tiếp thần kinh, đòi hỏi sự dũng cảm bình tĩnh… “Có sống đâu như thế này không: đất bốc khói, không gian bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần. Thần tởm căng như ch•o, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp thông thường quanh có tương đối nhiều quả bom không nổ. Rất có thể nổ bây giờ, hoàn toàn có thể chốc nữa. Nhưng nhất quyết sẽ nổ… Rồi khi chấm dứt việc trở về nhìn cảnh phần đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang”.

Tuy ba cô bé mỗi người một cá tính, hoàn cảnh riêng khác nhau nhưng họ đều phải có phẩm chất chung của người chiến sỹ thanh niên xung phong sinh sống chiến trường. Họ có niềm tin trách nhiệm cao cùng với nhiệm vụ, tại chỗ này đầy bom Mỹ, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào nhưng để thông mạch giao thông luôn thông xuyên suốt nên các cô luôn vẫn sẵn sàng cho việc ra trận địa; có những thời gian họ nghĩ đến chết choc khi nguy hiểm kề bên, nhưng điều ấy chỉ loáng qua cực kỳ mờ nhạt nhường nhịn chỗ mang lại ý nghĩ làm gắng nào để hồ hết quả bom kia phải nổ

Họ cũng tương đối dũng cảm, gan dạ, chuẩn bị sẵn sàng nhận câu hỏi phá bom nhưng mà không phải sự trợ giúp của đối kháng vị, dám đương đầu với thần chết mà không hề run sợ. Sau mỗi lần bom tấn công họ lại lao lên mặt đường làm nhiệm vụ. Lưỡng lự bao nhiêu lần họ bị bom vùi. Họ tất cả tình bọn gắn bó, thân thiết, hiểu được xem tình, sở thích của nhau, quan lại tâm âu yếm nhau rất điều tỉ mỷ (Phương Định bể chồn, lo ngại khi đợi Thao với Nho đi thám thính bom trên cao điểm; khi Nho bị thương, Phương Định và chị Thao vẫn lo lắng, băng bó chăm lo Nho cẩn trọng với một niềm xót xa như người mẹ ruột thịt. Sự quyết liệt của cuộc chiến tranh đã tôi luyện trung khu hồn vốn nhạy cảm yếu đuối thành khả năng kiên cường của người nhân vật cách mạng của cả ba cô gái.