Những bài hát về thầy cô và mái trường, ca ngợi nghề giáo viên mừng ngày 20/11

Cùng desotoedge.com tổng vừa lòng những bài bác hát hay tuyệt nhất về thầy cô và mái trường nhằm tri ân và ca ngợi nghề giáo viên chào mừng Ngày nhà giáo vn 20/11.

Bạn đang xem: Những bài hát về thầy cô và mái trường, ca ngợi nghề giáo viên mừng ngày 20/11


Bụi phấn (Vũ Hoàng)

Khi Thầy viết bảng 

bụi phấn rơi rơi. 

Có hạt vết mờ do bụi nào rơi bên trên bục giảng Có hạt bụi nào vương bên trên tóc Thầy

Em yêu thời gian này Thầy em, tóc như bạc bẽo thêm bạc thêm do bụi phấn để mang lại em bài học hay

Mai sau lớn, nên bạn Làm sao, có thể nào quên? Ngày xưa Thầy dạy bảo khi em tuổi còn thơ 

Kỷ niệm mái trường (Minh Phương)

Ngày mai cách nhau chừng rồiTrường chiều chuộng xa rồiHè về phượng buồn, giờ ve cũng buồnNghe trong thâm tâm sao thiết tha.Ngày nhỏ nhắn thơ còn nhớTa dìu đi nhau tới trườngVào vào lớp học mến thương bạn bèThầy cô thân mật bao đáng nhớ giờ vẫn qua.Nào các bạn ơi đến đây cùng vắt tayCho nỗi bi hùng xa giải pháp ngắn ngàyCùng cùng mọi người trong nhà tình bạn mãi tươi sángSẽ mãi mãi không khi nào phai.Nào chúng ta ơi cho đây cùng hát vangCho đầy đủ ngày bi thảm tan biến chuyển hếtCho thầy cô, cho mái trườngCho bạn và mang đến tôi.* cho bạn ta cho ước vọngSẽ tồn tại nhớ về nhau.

 Nhớ ơn thầy cô (Nguyễn Ngọc Thiện)

Về lại trường xưa với bao kỷ niệmBóng dáng vẻ cô thầy vấn vương ko rời.Một thời tuổi thơ trôi theo cánh phượngLời thầy cô vọng mãi...

Con nhớ cô thầyDìu dắt con cần ngườiĐưa con bay khắp phương trời.

Bây giờ con về viếng thăm ngôi trường xưa giờ đồng hồ già hơn trước.Con tìm cô thầy sau bao nhiêu năm tóc đã bội nghĩa phơ.Con trở lại thăm lại ôi sảnh trường xưa một thời mơ ước.Cô thầy đâu rồi?Nghe trong tim con vang giờ đồng hồ cô thầy

 

Khi tóc thầy bạc (Trần Đức)

Khi tóc thầy bạc đãi tóc em vẫn còn xanh Khi tóc thầy tệ bạc trắng chúng em đã khủng khôn rồi Thời gian trôi cấp tốc mau Cầu Kiều thầy chuyển qua sông Tuổi thơ ấu như hoa nở dưới mái ngôi trường Một bé đò sang ngang Ôi lòng thấy mênh mang

Cho em biết yêu thương cánh cò trong câu ca dao Cho em biết yêu thương bống trắng ăn cơm vàng của cô ấy Tấm ngoan và cho em yêu ai hai sương một nắng để triển khai nên luá vàng Bài học tập làm fan em vẫn lưu giữ ghi Công cha ân tình mẹ ơn thầy

Mái trường mến yêu (Lê Quốc Thắng)

Bao hàng cây cỏ thắm dưới mái trường yêu thương Có loài chim sẽ hót lặng lẽ tựa như nói Vì niềm hạnh phúc tuổi thơ và cho đời thêm sức sinh sống Thầy dìu dắt chúng em với tấm lòng khẩn thiết !

Khi bình minh hé sáng sủa phố phường còn ngủ lặng Khi giọt sương lóng lánh đang còn đọng bên trên lá Thầy bước vào trường em mang trong mình 1 tình yêu mong mơ Cho từng góc nhìn trẻ thơ, đến từng khúc nhạc dịu êm !

ĐK:

Như thời hạn êm đềm theo tháng năm Như dòng sông lượn mọi theo cơn gió Mang tình tình thương của thầy cho với chúng em Để dựng xây quê hương tương lai sáng ngời..

Ngày thứ nhất đi học (Nguyễn Ngọc Thiện)

Ngày đầu tiên đi học Mẹ dắt tay mang lại trường.Em vừa đi vừa khóc.Mẹ dỗ dành riêng yêu thương.

Ngày đầu tiên đi học.Em ướt đôi mắt nhạt nhoà.Cô vỗ về an ủi.Chao ôi sao thiết tha.

Ngày đầu như thế đó,Cô giáo như chị em hiềnEm hiện thời cứ ngỡCô giáo là cô tiên.

Xem thêm: Cách Làm Tôm Chiên Trứng Muối Béo Ngậy, Lạ Miệng Thêm Phần Ngon Cơm

 

Thầy cô cho em mùa xuân (Vũ Hoàng)

Một bông Hồng em dành tặng kèm Cô. Một bài ca hát riêng tặng ngay Thầy. Những món xoàn bé nhỏ dại đơn sơ. Nhưng chứa chan niềm yêu thương vô bờ. Như loại suối ra sông, Như sông ra biển rộng trong sách hồng ước mơ. Em phệ lên từng ngày. Vì niềm hạnh phúc tương lai, ánh đèn khuya vẫn miệt mài, bên mái trường quí thương. Thầy Cô mang lại em mùa xuân

Người thầy (Nhất Huy)

Người thầy vần âm thầm lặng lẽ đi về sớm trưaTừng ngày giọt những giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy,để em đến bên bờ cầu mơRồi năm mon sông nhiều năm gió mưaCành hoa trắng vẫn xinh sắn trong sân vườn xưa

Người thầy vẫn lặng lẽ âm thầm đi về bên dưới mưaDòng đời từng giờ qua yên ả trôi mãiChiều trên phố bao fan đón đưaDòng sông vắng hiện thời gió mưaCòn ai nhớ, ai quên nhỏ đò xưa ....

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi,có xuất xắc bao mùa lá rơiThầy đã đi đến như muôn vàn tia nắng,sáng soi cách em trong cuộc đờiVẫn nhớ đầy đủ khi trời mưa rơiVẫn chiếc áo xưa choàng song vaiThầy vẫn đi, ai oán vui lặng lẽ ...

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãiTóc xanh bây giờ đã phaiThầy vẫn đứng bên sân trường năm ấyDõi theo bước em vào cuộc đờiDẫu đếm không còn sao trời đêm nayDẫu đếm hết lá ngày thu rơiNhưng nghìn năm, làm cho saoem đếm hết công ơn tín đồ thầy ....

Dẫu đếm hết sao trời đêm nayDẫu đếm không còn lá ngày thu rơiNhưng ngàn năm, làm saoem đếm không còn công ơn người thầy .

 

Người thầy năm xưa (Nguyễn Văn Chung)

Một vị sao lấp lánh về trong đêm tối vắng thầy đang thắp sáng mang lại tôi bao ước mơ.Dìu đôi chân ngạc nhiên hòa vào tia nắng nóng thầy chấp cánh nhằm tôi bay vào đời.Bước trong sân trường xưa mặt hàng ghế đá ngẩn ngơNhìn theo nắng và nóng lung linh đùa vui mặt hàng me vẫn giờ đồng hồ ve call reo.Nét phấn bên trên bảng đen cùng năm tháng kéo tôi tảo về.Thời thơ ấu ngồi lắng nghe lời thầy năm xưa.Em có biết được vị sao tóc phụ thân phai màu sắc em bao gồm biết được vì chưng sao lá không chấm dứt rơi.Vì thời hạn cứ vùn vụt trôi mãi không đợi ta và ta hãy sống nhằm không nhớ tiếc ngày mai.Ngồi trên đây ngước nhìn trời sao nhớ mang lại năm nàoMột lời chúc thuộc ngàn hoa dơ lên thầy tôiVà hạt bụi phấn đừng vội rơi mái tóc bạc bẽo phơ.Để thầy tôi còn mãi nâng bước chân trẻ thơ.

Bước trong sảnh trường xưa mặt hàng ghế đá ngẩn ngơNhìn theo nắng lung linh chơi vui mặt hàng me vẫn giờ đồng hồ ve call reo.Nét phấn bên trên bảng đen cùng năm mon kéo tôi xoay về.Thời ấu thơ ngồi lắng tai lời thầy năm xưa.Em tất cả biết được vày sao tóc phụ vương phai màu em gồm biết được vì chưng sao lá không hoàn thành rơi.Vì thời gian cứ vùn vụt trôi mãi không hóng ta và ta hãy sống nhằm không tiếc ngày mai.Ngồi trên đây ngước quan sát trời sao nhớ cho năm nào

Một lời chúc thuộc ngàn hoa dơ lên thầy tôiVà hạt vết mờ do bụi phấn chớ vội rơi mái tóc bội bạc phơ.Để thầy tôi còn mãi nâng bước đi trẻ thơ.